Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc yêu thương. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc yêu thương. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 12 tháng 4, 2014

Dạ lan hương

Sáng thứ Bảy, chồng tặng vợ một món quà mà vợ thích mê: hai cây dạ lan hương do chồng ươm từ củ và tự tay quan tâm, giờ đã ra hoa. Hoa tím bâng khuâng, mùi thơm dịu ngọt. THÍCH!

Lưu lại một chút hình ảnh để giữ mãi cảm giác ngọt ngào này.





Và đây là khi xưa em bé thơ:


Thứ Năm, 27 tháng 3, 2014

Nhổ tóc bạc

Chưa đầy 40 đã có tóc bạc. Thật là bi kịch! Thật là bi kịch!

Nhưng, mình vốn nhieu trí tưởng bở và cố đơn giản hóa nỗi khổ bằng những thú vui rất đời thường, nên mới nhận thấy hóa ra trong cái rủi vẫn có cái may. Tóc không bạc thì lấy đâu ra cái cảm giác sung sướng vì được nhổ tóc bạc cơ chứ.

Ban đầu, vụ nhổ tóc bạc được tín nhiệm giao cho con gái lớn. Chậc, cái tư thế của kẻ nhờ vả làm mình mất hẳn uy phong. Nàng ấy nhổ thì cứ một sợi bạc lại được khuyến mãi thêm hai sợi đen, mà giật tưng tưng như nhổ củ cải. Mình lẩm bẩm: "Con nhổ kiểu này được hai tháng thì đầu mẹ trọc không còn sợi tóc." Vậy là nàng ấy la lên: "Á, mẹ chê con, thôi con không nhổ nữa."

Chưa hết, được nàng ấy nhổ thì cũng cân trả giá lắm: mẹ cân massage cho con, cân kể chuyện cho con, hoặc cho con chơi này chơi kia... blah blah, đại nhung loai thế.

Một tối đẹp trời nọ mình nằm khểnh trên giường đọc sách rồi nghĩ vu vơ, chồng đang làm việc thấy vợ "quởn" quá mới dại dột vào chơi cùng. Mình chợt nghĩ: sao không nhờ chồng nhổ tóc bạc nhỉ? Ừ, mình vẫn nhổ tóc bạc, massage cho ảnh đó thôi. Vậy là ấn cái nhíp vào tay ảnh: "nhổ cho vợ iu đi!"

Hóa ra chồng nhổ tốt, vừa nhẹ nhàng, vừa đúng mục tiêu, lại ân cần chu đáo, ưng cái bụng thế chứ. Duyệt. Từ đó chuyển sang cho chồng thầu vụ này.

Con gái thấy từ nay có ba thế chân mình vụ nhổ tóc bạc thì sướng lắm. Thời gian đó để đọc sách, hoặc trêu ghẹo Kitty, lại chả sướng hơn à. Nhưng được một thời gian thì nàng bắt đầu thấy sao sao đó. Nàng lờ mờ nhận ra một sự thực phũ phàng là nàng đã bị cách chức, rằng thì mà là mẹ không tín nhiệm nàng nữa. Mỗi lần thấy ba vào giường nhổ tóc bạc cho mẹ và nghe mẹ kể chuyện linh tinh là nàng lại ngấm ngầm ghen tị.

Hôm nay chồng đi công tác, buổi tối con gái học bài xong đến bên mẹ thỏ thẻ: "Con nhổ tóc bạc cho mẹ nha."

Ôi chao, con gái nhổ mới sướng làm sao - nhẹ nhàng và âu yếm.

Người ta bảo rằng, phụ nữ thảng thốt khi soi gương phát hiện ra mình có sợi tóc bạc đầu tiên, và trở nên phiền muộn khi tóc mỗi ngày mỗi bạc. Nhưng có lẽ tạo hóa đã tính toán rất cẩn thận. Thời gian ghi dấu ấn tuổi tác lên từng người là để chúng ta biết cảm nhận hạnh phúc theo những cách khác nhau, ngay cả khi đời chẳng có gì hay.

Thứ Tư, 26 tháng 3, 2014

Thơm mát hương cam

Sài Gòn chuyển qua những ngày nhiều nắng, có lẽ đã bắt đầu chớm hạ.

Vào những ngày nắng như thế này, ăn gì thì ăn, uống gì thì uống, kiểu gì trong nhà cũng cân có ít cam. Hương cam luôn đem lại cho mình cảm giác tươi mới, thanh tao và êm đềm, cả cái cảm xúc khó diễn tả đan xen giữa hiện tại và quá khứ, mà mình lại là người quen vui niềm vui của hôm nay lẫn thao thức những hoài niệm cũ.

Cũng vào độ này, Huế vẫn còn đang xuân, trời vẫn lạnh và mưa phùn rơi rả rích. Con đường lên Thiên An lác đác mâm xôi rừng và hương hoa cam, hoa bưởi của các nhà vườn đã bắt đầu thoảng bay trong gió. Trong đan viện Thiên An có vườn cam của các cha xứ, cứ vào dịp chớm thu là quả sai trĩu cành, đứng trong vườn nghe thơm lừng mùi cam chín. Mà thứ cam ấy, trái nhỏ thôi, nhưng ngọt lắm, và hương vị thì thanh tao đến lạ. Cam Thiên An cũng được chưng cất thành thứ rượu cam nguyên chất, vị thơm dịu dàng, tưởng như đang nếm sự tinh khiết của đất trời quyện trong men say.

Anh thích uống nước cam và hay làm nước cam cho cả nhà uống. Cũng cân thôi, mỗi lần vắt tới mấy ký cam, tay mình làm sao chịu nổi cơ chứ. Nước cam ở nhà bao giờ cũng chất hơn ngoài hàng. Cam vắt muốn ngon, trước khi ép cứ cho vào lò vi sóng vài chục giây, cam sẽ mềm dễ vắt được nhiều nước, vị lại không bị đắng do tinh dầu vỏ cam đã bay hơi bớt. Chất tinh dầu ấy lan tỏa trong lò vi sóng, khiến lò cũng sạch và thơm.

Ở trong nhà, nhất là những buổi tối êm đềm hơi se lạnh, mình vẫn đốt chút tinh dầu vỏ cam. Bây giờ người ta dùng đèn điện để đốt, sao mình vẫn thích đốt tinh dầu trong cái lò sứ nhỏ cùng ánh nến lung linh, cảm giác như mùi thơm đượm hơn, khung cảnh cũng ấm áp lãng mạn hơn. Hương cam đưa mình về những hồi ức đẹp của tuổi ấu thơ. Mẹ kể, ngày xưa vườn nhà bà ngoại nằm cạnh dòng sông trong vắt, nên cam vườn nhà cũng được hưởng trọn vị ngọt ngào của đất phù sa lẫn vị mát lành miền sông nước. Khi mình lớn và có dịp về thăm quê thì nhà bà đã chuyển lên vùng đồi, nên hương cam chỉ là cái gì đó vấn vương trong tâm tưởng. Nó làm mình thấy lòng bâng khuâng khi đọc những trang sách "Không gia đình" của Hector Malot, cậu bé Mattia uống sữa bò má Barberin vắt đã bảo là một thứ sữa có mùi hoa cam.

Bây giờ siêu thị hay bán cam nhập với sắc cam rực rỡ, mới nhìn thôi đã thấy bắt mắt, tưởng như có thể níu kéo cả mùa thu về nhà quanh năm. Vì cả nhà ai cũng thích cam, nên nghịch ngợm chút vậy.




Thứ Tư, 12 tháng 3, 2014

Tháng Ba

Tháng Ba phong lữ nở,
Bàn tay em ướp sương.
Nắng rơi trên vườn nhỏ,
Hoa say đời tỏa hương.

Tháng Ba về chợt thức
Nụ hôn nồng anh trao.
Mầm cây bừng tỉnh giấc,
Đón đời xanh ngọt ngào.

Tháng Ba nghe sâu lắng
Một giọt tình mênh mang.
Bàn tay anh rất ấm
Cho em ngày mới sang.

Hãy nhìn nhau anh nhé
Tháng Ba đầy mắt em...
Vườn xinh vang rất khẽ
Tiếng nhạc lòng dịu êm.

Tháng Ba về với nắng vàng rực rỡ cùng tiết trời mát lạnh vào buổi đêm và sáng mai. Thích lắm tiết trời phương Nam từ độ cuối năm đến giờ. Hoa cỏ đang gọi mùa xuân:














Chủ Nhật, 2 tháng 3, 2014

Nice weekend

Nice weekend của mình...

Là bữa tiệc sinh nhật nho nhỏ mừng Kitty tròn 3 tuổi.

Là những buổi tối, đã khuya thật là khuya, vợ chồng còn tựa vào nhau chơi chung vài ván game trước khi đi ngủ.

Là những buổi sáng ngắm hoa trong vườn đang bừng lên trong nắng mai.

Là những ngày cuối tuần cả nhà đi tắm biển, cùng dạo chơi và ăn hải sản đến căng bụng.

Nice weekend đối với mình - là một cái gì rất đỗi bình yên và rất đỗi thân thương.



















Thứ Bảy, 1 tháng 2, 2014

Bánh chưng và hoa đào

29 Tết, vợ đi chợ về là cả nhà mỗi người một việc: chồng ngâm nếp, rang thảo quả và xay thành bột, chuẩn bị lạt mềm; vợ ngâm đậu, xay lá dứa, ướp thịt, rửa lá; con gái Anh Thi lau từng tấm lá xanh cho sạch và khô. Chỉ mỗi Kitty là quậy. Chiều cả nhà đi dạo, 5h chiều về xúm xít vừa xem phim hài vừa gói bánh chưng, vui thật là vui.

Kết quả là chồng gói được 6 chiếc bánh vuông vức, vợ gói được 5 chiếc nhưng hỏng mất 2 nên 2 chiếc này được biến thành nồi xôi đậu. Anh Thi gói được một chiếc, hơi bèo nhèo tí nên ba cân sửa lại. 10 chiếc bánh được chia thành 2 nồi đem luộc.

Bánh chưng có nhân thịt ướp bột thảo quả thơm lừng, nếp Bắc ngâm với nước có lá dứa ép nên xanh mướt và thơm phức từ trong ra ngoài. Tối ngồi xem TV, nồi bánh sôi trên bếp, hương bánh chưng tỏa thơm khắp nhà, thấy ấm cúng làm sao.

Cành hoa đào được gửi từ Hà Nội vào cũng trổ hoa rực rỡ. Trời Sài Gòn năm nay hơi lạnh nên sắc hồng của hoa làm nhà thêm ấm áp. Bánh chưng vừa bóc chiếc đầu tiên đã thấy thích vì mùi thơm đặc trưng và độ dẻo thơm của nếp. Tuy hình thức có thể không được nuột nà như bánh ngoài hàng nhưng chất lượng thì miễn chê, và điều impotant là: chiếc bánh được làm dưới mái nhà, từ những tình cảm nồng ấm yêu thương.